Văn hóa dân gian

Giỗ tổ nghề mộc

- Tản văn DỤNG NHÂN NHƯ DỤNG MỘC

Ngày hai mươi tháng Chạp âm lịch là ngày giỗ Tổ nghề mộc. Đây là ngày những người thợ làm nhà, dựng cửa, chạm khắc gỗ tưởng niệm LỖ BAN, ông Tổ khai sinh nghề mộc và kiến trúc. Trong không gian lặng lẽ của xưởng nghề hay gian nhà thờ Tổ, nén hương được thắp lên không chỉ để nhớ người mở nghiệp, mà còn để nhắc nhau giữ gìn một đạo nghề đã bền bỉ nuôi sống bao thế hệ.

Với người Việt, nghề mộc không đơn thuần là nghề làm gỗ. Đó là nghề gắn trực tiếp với mái nhà – chốn che chở đời sống, giữ nếp gia phong và lưu giữ ký ức gia đình.

Nghề mộc vì thế luôn được nhìn bằng con mắt vừa kỹ thuật vừa đạo lý. Một khung cửa ngay ngắn, một mái kèo vững chãi, một chiếc phản nhẵn tay không chỉ là sản phẩm của lao động, mà còn là kết tinh của sự cẩn trọng và lương tâm nghề nghiệp. Người thợ mộc làm việc với gỗ, nhưng đồng thời đang góp phần định hình không gian sống cho người khác. Công việc này đòi hỏi sự chín chắn, bền lòng và tôn trọng giá trị lâu dài.

Trong tư duy phương Đông, “MỘC” là yếu tố của sinh trưởng, của khởi đầu và nuôi dưỡng. Cây lớn lên chậm rãi, thớ gỗ hình thành qua năm, qua tháng, qua nắng mưa… Người thợ mộc giỏi là người biết đọc thớ gỗ để nhận ra gỗ già, gỗ non, gỗ chịu lực, gỗ làm dáng, gỗ để lộ vân hay gỗ cần che kín. Không ép gỗ trái tính, không vội vàng cắt gọt, bởi chỉ một chút nóng nảy cũng đủ làm tổn thương cả thân gỗ.

Từ “mộc”, người xưa liên tưởng đến “nhân”. Nghề mộc dạy người thợ sự kiên nhẫn, khiêm nhường và tôn trọng bản tính tự nhiên. Làm gỗ trước hết là học cách lắng nghe cái không lời. Lâu dần, cái mộc của nghề thấm vào cái nhân của người: sống thật, làm chắc, trọng bền hơn đẹp, trọng gốc hơn ngọn.

Ở nhiều làng nghề mộc xưa, học nghề không chỉ là học kỹ thuật, mà còn là học đạo làm người. Người thầy truyền nghề trước hết truyền chữ tín, dạy trò giữ tay sạch, tâm ngay. Một sản phẩm làm ẩu có thể bán được hôm nay, nhưng sẽ làm tổn thương danh dự của cả làng nghề về sau. Bởi vậy, giỗ Tổ nghề mộc không chỉ là ngày tri ân tiền nhân, mà còn là ngày nhắc người làm nghề soi lại mình, giữ nghề bằng nhân cách.

Giữa đời sống hiện đại, khi vật liệu công nghiệp và sản xuất hàng loạt dần chiếm ưu thế, nghề mộc thủ công trở nên chững lại, kén hơn. Nhưng chính sự chậm ấy lại giữ cho đời sống một khoảng thở cần thiết. Trong tiếng bào gỗ đều tay, trong mùi nhang trầm ngày giỗ Tổ, người ta vẫn nhận ra một triết lý sống bền bỉ được trao truyền: dựng nhà cũng là dựng người, giữ nghề cũng là giữ đạo.

Nghề mộc vì thế không chỉ làm nên đồ gỗ, mà còn giúp chúng ta hiểu rằng chọn đúng thớ gỗ mới dùng bền, đặt đúng chỗ mới sinh giá trị. Từ nghề mộc, chúng ta có câu thành ngữ “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, và “dụng nhân như dụng mộc” là vì cớ ấy.

✒️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button