Nhạc

Lời người ở lại

Lời người ở lại là một bài thơ viết từ khoảng lặng của Huế – nơi nỗi nhớ không cất thành tiếng gọi, mà lắng sâu trong nhịp sông chảy chậm và những mùa mưa quen thuộc. Không kể một cuộc chia xa cụ thể, bài thơ gợi lại tâm thế của người ở lại: yêu thương không níu kéo, nhớ nhung không oán thán, chỉ âm thầm giữ trọn một phần ký ức cho đến ngày bình yên trở lại. Giữa không gian cố đô trầm mặc, từng câu thơ như bước chân nhẹ qua thời gian, để nỗi nhớ không còn buồn, mà hóa thành sự chờ đợi hiền lành và bền bỉ.

LỜI NGƯỜI Ở LẠI

Em đi xa Huế đã lâu rồi
Cố đô quạnh quẽ một mình tôi
Mỗi sáng thức cùng sông lặng lẽ
Nghe đời lắng lại phía xa xôi

Tháng Giêng trở gió ngang hiên nhỏ
Mưa mỏng rơi đều ướt lối quen
Tôi đi qua lại con đường cũ
Không gọi tên ai, vẫn nhớ em

Quê nhà trắng xóa một mùa mưa
Đồng rộng lặng im, dấu chân nhòa
Cánh cò lạc gió bay nghiêng bóng
Gọi hoài bên ấy dấu chân xưa

Em ở đầu kia trời cách ngả
Tôi bên này giữ trọn yêu thương
Không ghi nhiều chữ trong trang cũ
Chỉ gom ngày tháng đợi sương rơi

Rồi có một ngày em trở gót
Huế vẫn âm thầm đón bước quen
Sông vẫn chảy chậm, thành còn đó
Nỗi nhớ thôi buồn, hóa bình yên

Lisa La
1/5/26

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button