Thơ

Lục bát tháng 4

Trả cho tôi nắng Sài Gòn
Thênh thang đường phố, lối mòn năm xưa
Sài Gòn, sáng nắng chiều mưa
Thương thương, nhớ nhớ, đong đưa giọt buồn

Đời như thác lũ, mưa nguồn
Cuốn trôi ngày tháng, sầu tuôn nhạt nhòa
Cuộc tình ngày ấy đi qua
Bao nhiêu kỷ niệm, vỡ òa trong tim

Quê hương vẫn mãi đi tìm
Cánh diều no gió, giờ im lặng nhìn
Dòng sông, bến cũ, đắm chìm
Chuông chùa vọng mãi, cho mình nhớ ai

Hẹn ngày trở lại “Vườn Mai ”
Hòa chung tiếng hát “Thiên thai” năm nào
Nhớ Sài Gòn, lệ tuôn trào
Phương xa vọng mãi, cấu cào con tim

Bao giờ quên được bóng hình
Như đêm ngắn lại, bình minh bắt đầu
Thời gian liều thuốc nhiệm mầu
Sài Gòn xưa ấy, tìm đâu bây giờ

Hoàng hôn, tóc bạc, mắt mờ
Còn thương còn nhớ còn chờ đợi chi
Cuộc đời dâu bể chia ly
Chỉ mong để lại chút gì cho nhau

Người còn, kẻ mất, nỗi đau
Vô thường chấp nhận qua mau tháng ngày
Phù vân, hư ảo, tỉnh say
Rồi ra đến lúc tỏ bày tâm cang

Còn quên, còn nhớ buộc ràng
Trả xong cuộc mộng lên đàng thênh thang
Nụ cười chào đón nắng vàng
Tháng Tư hạ đến hoa càng đẹp xinh

HÀN TUẤN

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button