Mảnh trăng chờ

Cách xa vạn dặm trùng mây
Gửi thương, gửi nhớ đong đầy vào thơ
Khoảng cách địa lý có thể ngăn trở một lối về, nhưng chẳng thể ngăn nổi mạch nguồn cảm xúc tuôn chảy trong tim. Khi nỗi nhớ trở nên quá lớn để có thể gói gọn trong những lời nói thường tình, người ta tìm đến thơ như một bến đỗ của tâm hồn—nơi mỗi chữ, mỗi câu đều trở thành nhịp cầu vô hình nối liền hai đầu nỗi nhớ. Những vần thơ dưới đây chính là tiếng lòng son sắt, là niềm tin thắp sáng giữa những đêm dài ngăn cách, nơi tình yêu vượt lên trên mọi dặm dài để tìm về hơi ấm của nhau.
Mời bạn cùng bước vào không gian của sự chờ đợi và hy vọng:
MẢNH TRĂNG CHỜ
Mây trắng lững lờ dạo đỉnh non
Tình chung giữ trọn tấm lòng son
Người đi cách biệt phương trời thẳm
Kỷ niệm đong đầy chẳng thể mòn
Biển rộng ngăn chia dải đất dài
Chiều tàn khắc khoải bóng hình ai
Thuyền hoa viễn xứ hoài mong đợi
Gió cuốn sương rơi buổi sớm mai
Chẳng thể gần nhau dẫu mộng thường
Hồn thơ gửi trọn giữa trùng dương
Lời thề vẹn giữ nghìn trùng thẳm
Cũ kỹ rêu phong ngát dạ hương
Tháng đợi năm chờ dệt ý thơ
Hẹn ngày hội ngộ thỏa mong chờ
Vườn xưa lối cũ bừng hoa nở
Hết cảnh chia phôi buổi dại khờ
Ánh mắt trao thầm vạn tiếng yêu
Quên đi bão tố với tiêu điều
Bàn tay ấm áp đan nồng cháy
Hạnh phúc đơm hoa thắm mỹ miều
Dẫu cách muôn trùng vạn dặm xa
Chân thành sưởi ấm mái hiên nhà
Niềm tin thắp sáng vùng tăm tối
Vĩnh cửu duyên nồng tựa bài ca
Tiến Tôn- Thất



