Thơ
Mật ngôn

Con chim gục đầu
tiếng hót bi thương
người cuối cung đường
lời thường vốn thật
gày nghe thinh âm
trút lời đường mật
đêm niệm tịch câm
lời thầm lặng mất
Sớm mai
chim
cất tiếng reo
hoàng hôn ngắt nghẻo
cõi gieo neo buồn
Bước qua
sấm chớp mưa nguồn
ta rơi xuống đáy trận cuồng phong xưa
Sáng nay thấy nắng
buồn thiu trong mưa
trưa về xa vắng
còn ai đón đưa ?
Đời ta
một chuyến đò thừa
bao giờ trả đủ những lừa lọc ta ?
Nhón chân
bước khỏi ta bà
nhớ ra
nợ lại chuyển phà chửa đi
Con chim
ngã bệnh vô nghì
tiếng kêu thống tận lời khi tạ từ
Đời như
một giấc huyễn như
niềm thương ôm chặt khư khư…cõi về
Nỗi buồn thê thiết trầm mê
cõi đau ư ?
cõi đau
hề
cõi đau …!
d u y p h ạ m



