Thơ

Mênh mang

Có một bận ta về qua lối cũ
Tìm dư âm trong tiếng lá vàng rơi
Em đi qua cuối thu buồn hiu quạnh
Nơi góc vườn còn chút nắng chiều phai..

Ta lạc bước liêu xiêu miền hoang hoải
Dư âm nào vẫn xa ngái mênh mang
Còn đây chăng cuối hạ chút hương tàn
Chùm phượng vĩ tiếng ve ngày thơ dại..

Nơi thật xa em như mùa trôi mãi
Cội mai già còn đợi chút xuân sang
Chén ly bôi sao rót quá vội vàng
Nghe tiễn biệt cay nồng lên sóng mắt…

Phạm Thanh Nhàn

Lời ban biên tập:

Mến gửi anh Phạm Thanh Nhàn

Đọc “Mênh Mang” của anh, em phát hiện ra thời gian trong thơ không vận hành theo trật tự tuyến tính, mà hiện lên như những lớp ký ức chồng lấn. Từ “lối cũ”, “lá vàng rơi”, dòng thơ mở ra một cuộc trở về trong tâm tưởng, nơi quá khứ và hiện tại hòa trộn, khiến bước chân trở nên “liêu xiêu”, “hoang hoải”.

Các mùa trong bài thơ không đi theo quy luật tự nhiên: “cuối thu”, “cuối hạ”, rồi đến “xuân sang” xuất hiện đan xen. Sự xáo trộn này không phải ngẫu nhiên, mà phản ánh dòng thời gian nội tâm. Ở đó, ký ức được gọi về theo cảm xúc, chứ không theo thứ tự. Chính điều đó tạo nên cảm giác “mênh mang” khi thời gian không còn là dòng chảy khách quan, mà trở thành không gian của nỗi nhớ.

Câu thơ “em như mùa trôi mãi” là điểm kết tinh, khi thời gian được nhân hóa thành hình bóng con người. Người đi mang theo cả một mùa, khiến sự mất mát không chỉ là chia xa, mà còn là đánh mất một đoạn đời.

Ở khổ cuối, nhịp thời gian bỗng gấp gáp trong “chén ly bôi… rót quá vội vàng”, rồi chùng lại nơi “sóng mắt”. Thời gian khi ấy không còn trôi, mà lắng đọng thành cảm xúc. Chính sự co giãn tinh tế này đã làm nên chiều sâu ám ảnh cho toàn bài thơ.

Cám ơn anh đã gửi đến SMV một thi phẩm đẹp 💐

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button