Thơ

Trả nhớ cho đời

Ta ngồi nhớ lại chuyện xưa
Nhớ câu cổ tích như vừa hôm qua
Ô hay! chuyện mới xảy ra
Lại quên chẳng nhớ như là không chi

Xuân thời như vó ngựa phi
Ta ngồi thả nhớ… một đi không về
Bao giờ trả hết cơn mê ?
Gởi sông… gởi biển, bốn bề lặng im !

Hồ Thanh Sơn.

Lời ban biên tập:

Mến gửi tác giả Hồ Thanh Sơn

“Trả nhớ cho đời” khiến lòng tôi chùng xuống. Ai rồi cũng có khi đối diện với việc những chuyện xa xưa tưởng đã quên lại hiện về rất rõ, còn điều vừa mới qua thì trôi tuột như chưa từng tồn tại. Thời gian vụt đi nhanh quá, như vó ngựa lướt qua không kịp ngoái lại, để người ở lại chỉ biết ngồi gom nhặt những mảnh nhớ rời. Nhiều khi cũng muốn gửi hết đi, thả trôi về phía sông, phía biển cho lòng nhẹ bớt. Nhưng rồi lại hiểu, có những nỗi nhớ không phải để trả, mà để mang theo suốt một đời.

Chúc anh luôn an vui nhen.

🍃 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button