Thơ
Mong manh

Người nói…Yêu mùa Thu
Thu ư ? Buồn lắm đấy
Đôi mắt người cũng vậy
Trũng hố sâu thẳm buồn
Người nói…Yêu mùa Thu
Yêu mầu vàng hoa Cúc
Nắng chiều lên là lúc
Trải muộn phiền ra phơi
Này người…Hãy thương thôi
Bởi mùa Thu rất vội
Heo may chưa tắm gội
Mà vàng lá rụng rơi
Này người…Hãy thương thôi
Vì mùa Thu rất tội
Bởi qua mùa gió thổi
Chỉ còn là phai phôi !
( ✍️ Tiêu Diêu )



