Thơ

Một chiều thu rơi

Nào ai..rắc những tơ vương
Giọt mưa thánh thót..con đường chao nghiêng
Làm cho môi héo thêm mềm..
Hương thu toả ngát dịu êm võng chiều…!

Nào ai.. dệt những niềm yêu..
Để cho cảnh sắc tiêu điều hoang vu
Chiều thu hiu hắt mây mù
Mặt hồ lảng bảng..sóng ru mạn thuyền…!

Nào ai.. ngơ ngác chiều nghiêng..
Lá vàng trút xuống..bung biêng cuốn ào
Cơn giông bất chợt lao xao
Trái sấu chín đỏ..lăn vào giấc mơ…!

Nào ai.. kết sợi đợi chờ
Cho dài thêm mãi ngẩn ngơ ngác buồn..
Chiều thu nghe rớt tiếng chuông
Cửa đền khóa lễ.. áo chuồn xếp nghiên…!

Nào ai..rời khỏi chốn thiền..
Thu về ngả bóng bên thềm tịnh an..
Hoàng hôn ngả ngớn chiều tàn
Một màu tím biếc..lòng chan nỗi sầu…!

Thơ: Thùy Dương

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button