Thơ
Nắng Vân Canh

Nắng Vân Canh rất lạ
Vàng như rót mật ong
Tràn qua triền đê nhỏ
Nghiêng một làn mây trong
Em từ Sài gòn đến
Mang theo chút hương chiều
Mắt cười trong veo quá
Làm nắng cũng nâng niu
Anh người con Bình định
Đón em giữa chiều vàng
Một lần vừa chạm mắt
Tim đã vội sang ngang
Nắng hồn nhiên hôn tóc
Anh khe khẽ lặng nhìn
Mùi hương tràn con dốc
Sao thơm cả sang anh?
Em nghiêng đầu trốn nắng
Vô tình chạm vai anh
Chỉ một lần rất khẽ
Mà vỡ con tim lành…
Em vờ như không biết
Nắng về trong mắt ai
Còn anh nghe rất rõ
Tim mình vừa đổi thay
Có phải vì nắng đấy
Hay vì mắt em trong?
Mà chiều Vân Canh ấy
Mênh mang cả cõi lòng…
Nếu mai rời Bình định
Em mang nắng theo cùng
Cả tình anh phố núi
Theo em về được không?
Vân Canh-Bình định – Huong Mrs-Le
19/7/2026



