Thơ

Một chút gì để nhớ

Một mình..
Lang thang trong khu vườn xưa
Nơi lưu dấu biết bao là kỷ niệm
Gió nhẹ thoảng đưa
Cành lá xôn xao khẽ vươn mình
Ký ức xưa chợt về
Lòng bâng khuâng đầy cảm xúc miên man..

Nơi ấy đã từng
Có một tình yêu thật đẹp
Ánh mắt nụ cười vẫn còn mãi đâu đây
Nụ hôn nồng nàn mới hôm nào như vẫn còn đó..
Cảnh vật hoang sơ..lặng lẽ… tiêu điều
Ghế đá buồn như chờ đợi bóng người xưa

Chạm ánh nhìn thật khẽ..
Lần đầu ngập ngừng… chút bối rối..
Chỉ muốn nhìn nhau thật lâu
Để nhớ mãi một lần gặp gỡ
Thoáng qua thôi mà sao cứ đọng mãi trong lòng..

Một ngày thật đẹp ngắn ngủi
Nhưng cũng là kỷ niệm khó quên
Chia tay nhau…
Mỗi người đi một hướng..
Có nỗi buồn len nhẹ nhưng thấm sâu

Phương trời xa thăm thẳm
Mong người hạnh phúc
Riêng tôi vẫn nhớ mãi nơi này
Đã từng có nhau…

DUNGLUCY

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button