Thơ
Một lời chưa cho nhau

Có lẽ từ lâu lắm
Có lẽ từ trong mơ
Em hay nàng cổ tích
Ghé thăm ta bất ngờ
Bước khẽ qua miền nhớ
Không tiếng động thời gian
Hương tóc em cơn gió
Thoảng mát cả trần gian
Ta chưa từng hẹn ước
Cũng chẳng dám mong chờ
Vậy mà em lại ghé
Như nắng lụa ươm tơ
Ánh nhìn em vẫn thế
Như phép lạ nhiệm màu
Như kiếp nào còn sót
Một lời chưa cho nhau
Em đến bên khung cửa
Nắng chạm mái hiên chiều
Nét xuân hay cổ tích
Mà duyên dáng mỹ miều
Ta sợ mình tỉnh giấc
Sợ em vẫn là mơ
Nên gom từng khoảnh khắc
Ghép vào giữa hồn thơ
Lỡ mai em tan biến
Theo lối mộng xa xăm
Xin cho ta còn giữ
Giữ lần tình ghé thăm
Và nếu em ở lại
Với dòng đời mong manh
Thì từ nay cổ tích
Là dòng đời riêng anh ..
Miên Hanh; 20.2.2026.



