Thơ

Một mình

Vầng trăng đứng yên
Một mình lẻ bóng
Trên cao trời đen trông ngóng
Những vì sao sáng bềnh bồng vây quanh

Đêm tối phủ nhanh
Em cũng một mình
Ngắm nhìn cứ mãi lặng thinh
Dáng buông chênh chếch đang in trên bờ

Cạnh biển bơ vơ
Nỗi lòng giấu kín
Tháng năm đành phải câm nín
Chìm sâu dĩ vãng giữ gìn trong tim

Đôi mắt lim dim
Nghĩ về quá khứ
Dòng đời vốn đã hát ru
Ru em từ lúc chớm thu mơ màng

Sao vẫn ngỡ ngàng
Khi trăng còn đó
Vẳng nghe sóng vỗ hững hờ
Từng giây từng phút chơ vơ nỗi niềm…

Tuong Ngo

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button