Thơ

Thiên sứ

* Con cái chính là “ thiên sứ “ của cha mẹ ở cõi đời này.

Thiên sứ ghé thăm một ngôi nhà ngặt
chạnh lòng
lấy đôi cánh mình lợp lại mái nhà có chỗ dột ngàn năm
người đàn bà ngủ yên trong đêm
người đàn ông không còn chìa tay hứng nước
thiên sứ mỉm cười…bay lên
đâu biết trái tim mình đã cầm chân ở lại
nụ cười trên môi
ngày
đi hát rong
tiếng hát ấm lại mùa đông
xoa dịu cái oi ả ngày hè
tiếng hát quyến dụ các loài chim
quên hót
đêm
ngôi nhà giòn lên tiếng cười trong vắt
khuya khoắt
thiên sứ ngồi
lặng lẽ
đan lại cho mình đôi cánh
một chiều đông thiên sứ bay đi
đi mãi
không về…

đêm đêm
tiếng khóc người đàn bà đặc quánh
khô chắt lại thành hình những viên khốc lệ
lăn lóc trên sàn nhà di căn
người đàn bà thảng thốt
chới với theo đôi cánh vụt bay…
ngày ngày
người đàn ông bặm môi ngồi một mình
nín thở
nhặt từng hột lệ nắn nót đem phơi
tỉ mẩn
không sót một giọt
những giọt lệ được tắm bởi những giọt lệ
tinh khôi
chiều chiều
nheo
con mắt đăm đăm nhìn về phương trời xa
chờ đợi một điều đã thành vô vọng
từ đó
ngôi nhà hốt nhiên bặt lặng

Mùa đông năm nay
họ bắc thang lấy đôi cánh trên mái nhà xuống
cái lỗ thủng trống hoác cô đơn
ô kìa
ngôi nhà vẫn không dột
dù ngoài kia bão táp mưa sa
ánh chớp soi rõ bên trong
một giọt lệ khô mang hình trái tim
khẽ hát
bài hát rong
đồng vọng
tiếng cười
chắt lại
hóa
trong veo. . .

d u y p h ạ m

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button