Đan Áo Mùa Đông

Hai bài Thơ của Hàn Tuấn về “Đan Áo Mùa Đông”.
Bài Thơ thứ nhất:
TÌNH EM ĐAN ÁO !
Đông đã về rồi, anh biết không
Nhớ mùa Đông trước, phố chiều mưa
Bên anh, gió lộng nói răng vừa
Nép tìm hơi ấm, áo anh thưa…
Em nhủ rằng đan áo cho anh
Chiếc áo với tình em long lanh
Từng mũi khâu màu áo thiên thanh
Như tình em chờ đón ngày lành…
Em thầm hát “trên đỉnh mùa Đông”
Áo em đan, mơ chuyện vợ chồng
Đông không lạnh, khi tình luôn ấm
Nép bên anh, tim đập như lòng…
Anh chắc bồi hồi khi thấy áo
Em thấy anh cười với khát khao
Bay về bên em, nụ hôn trao
Đông sẽ sum vầy, Xuân đón chào…!
HÀN TUẤN
Bài Thơ thứ hai:
Chuyện Tình Người Đan Áo
Khi nắng soi hàng cây vàng lá
Gió cũng đùa nhảy múa xôn xao
Cả không gian sâu đậm sắc màu
Đỏ, xanh, vàng, nâu tím, hòa tan…
Anh ngắm nhìn chạnh nhớ lan man
Bên quê nhà có một người đan
Áo len dày gửi ấm cho anh
“Chuyện người đan áo” mùa Đông lạnh…
Sài Gòn nắng nhớ về nơi mong manh
Bao năm rồi tình chưa ngát hương lành
Anh chưa về, nên nắng cứ trốn nhanh
Em vẫn chờ dù Đông cứ vây quanh…
Em đan áo theo nhịp thở nhớ anh
Từng mũi len thêu áo màu xanh
Nhắc rằng tình yêu nhớ dỗ dành
Nhớ người đan áo mùa Đông lạnh!
HÀN TUẤN



