Thơ

Mùa em khai hội

Tháng Giêng thay màu đất mới,
Mùa thiên thanh khoe áo vàng
Mùa em cũng về khai hội
Gót sen rộn ràng xuân sang…

Áo em vờn trong gió mới
Đường thoảng hương thơm địa đàng
Ta nghe hồn mình vội vã
Mở cánh mùa đời thênh thang…

Lênh đênh bao mùa gió nổi
Nửa đời chớp bể mưa nguồn
Tóc phai một đời nắng gội
Nhớ gì từ người xa xôi…

Rồi chợt em về gọi nắng
Tháng Giêng xuân ngời tinh khôi
Hồn ta mùa em khai hội
Đoá môi thắp tạ ơn người…

Hoàng Uyển Văn
Jan.,09*2026
binhchanhsaigon

Lời ban biên tập:

Mến gửi Anh Uyển Văn

Hoa Nguyen Van

Em gửi anh chút cảm nhận riêng từ góc nội tâm của em, có lẽ hơi khác với số đông 1 tí.

Tháng Giêng về, đất âm thầm đổi màu sau những mùa mỏi mệt. Trời trong hơn, đất ấm hơn. Mùa thiên thanh khoe áo vàng như một lớp ánh sáng nhẹ phủ lên vạn vật, báo rằng không gian đã chín, đủ yên để lòng người mở cửa. Khi đất và trời đã sẵn, mùa em mới trở về.

“Khai hội” không phải hội làng, không cờ hoa, không náo động. Đó là một lễ mở lòng, diễn ra rất khẽ. Sau bao mùa gió nổi, nửa đời chớp bể mưa nguồn, con người chợt cho phép mình đón lại một điều từng đi qua đời mình và làm mình đổi khác. Em không chỉ là một người, mà là phần sống còn ấm trong ký ức, phần đã ở lại đủ lâu để tạo nên chiều sâu cho một đời người.

Bởi vậy, bài thơ khép lại không bằng tình yêu, mà bằng lòng biết ơn. Giữa tháng Giêng tinh khôi, hồn ta vẫn còn khả năng mở hội, vẫn đủ lặng để thắp một đóa môi tạ ơn người, không níu giữ, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ tri ân một mùa đã từng làm mình sống trọn vẹn hơn.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button