Truyện ngắn

Mộng

Sau khi nghỉ trưa , bà Hai uống một ly chanh ấm. Ông Ba đi đâu dìa thẳng nhà bà, nói lớn:

– Khát nước quá. Cho uống ké với.

Ông chộp ly nước chanh uống một hơi , còn cái ly không trả lại cho bà.

Bà Hai trợn mắt hết size, la lớn :

– Trời ! Coi lịch sự dữ chưa?.Bó tay luôn.

– Tui sẽ đền cho bà 1ký chanh , 1 ký đường vì tội uống nửa ly nước của bà. Được chưa?.

– Không phải đền là đồng ý. Nhưng mà nghĩ tình hàng xóm tui bỏ qua.

– Có lý. Gió mùa xuân tới làm tâm hồn bà Hai phơi phới nên dễ chịu, dễ thương quá.

-Tui vẫn còn khó thương, đừng ăn dưa bỡ.

– Kệ! Bà vây cũng ok rồi. Tui mới đi thăm ông bạn thân nằm một chỗ, thấy gầy gò ốm yếu như cây hết nhựa..Về nhà gặp bà như thấy cả mùa xuân. Uống ly chanh hỏi ngon ghê.

– Chanh đường mà chê chanh hôi hả ?

– Nghe nói lỗ tai bà đi đám giỗ hết 1 cái. Hèn gì…

– Bị rối loạn tiền đình điếc hết 1 tai. Ông chọc quê tui phải hôn?.

-Hỏng dám hôn.Tui nói bà chanh hỏi chảnh..

– Ừ ! Tui dzậy đó, mà sao có ai cứ ghé hoài.

Ông Ba cười mơn :

– Từ đây tới Tết , nói gì cho vui , giận cũng chút thôi nghen.

Giờ đố nè. Bà biết bài hát gì bắt đầu từ chữ Mộng?.

– Có lẽ đời không như là mơ nên người ta hay sáng thơ văn, nhạc họa về mộng hơi nhiều.

Tui nhớ có mấy bài hát trước 75 thôi như là

Mộng dưới hoa.

Mộng ban đầu.

Mộng lành.

Và bài hát Mộng chiều xuân ông hát hồi sáng đó.

– Giỏi. Tui hát vài câu bà đoán coi trúng hết hôn? Cứ mỗi lần trúng thưởng 200 ngàn. Viết vô sổ tổng kết tới Tết lì xì một lần cho đáng.

– Ông biết tui ham tiền dụ dỗ hén?. Mà trật không trừ tiền nghen.

– Nghe nè

* Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng. Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng. Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại. Âu yếm nhìn tôi không nói năng.

….Nếu bước chân ngà em có mỏi.Xin em tựa sát vào lòng anh. Ta đi vào tận rừng xanh. Vớt cánh rong vàng bên suối.

Bà Hai giơ tay ra:

– Ngưng ! Mộng dưới hoa thơ Đinh Hùng. Phạm Đình Chương phổ nhạc.

– Ủa ! Sao rành dữ vậy ta ?.

– Người ta hát cho tui nghe.

– Người ta cũng tình tứ, lãng mạn ghê. Đó là lúc tỏ tình. Sau đó là mong nhớ nè.

* Quê em miền thùy dương. Lúa ngọt ngào hoa mới.Gió mang mùa xuân tới.Hôn liếp dừa lên hương. Hương thơm tràn muôn lối.

….Nhớ về thăm em nhé. Đừng than nỗi đường xa. Đây tiếng hát câu hò. Đang canh cánh mong chờ. Anh nhớ về anh nhé

…Hôm qua buồn nhìn đâu.Thoáng me già nom thấy. Hỏi con chờ ai đấy ?. Em níu lấy cành dâu. Che giấu mộng ban đầu.

Trông em mừng vườn cau.Trái mập tròn xuân mới

Bỗng me cười me nói .

Con bé lớn thật mau.

Mai mốt mẹ ăn trầu.. *

Chà! Coi bộ giống bà lúc trẻ. Bài gì?.

– Tựa bài Mộng ban đầu

– Trúng phóc. Bài nầy của nhạc sĩ Hoàng Trọng, người được gọi là vua Tango của nền âm nhạc Việt Nam. Còn bài sau mùa xuân mà tui vẫn thất tình.

* Ánh xuân về tràn dâng nắng mới.Tơ trời mầm xanh gió tới. Ngàn đóa hoa bừng chào đời. Từng bầy én trông đẹp mùa màng. Vờn cánh vui đùa nhịp nhàng. Hòa tiếng chung tình nồng nàn.

Ấy tơ đồng chờ ta chắp nối. Nhưng nào hồn ta dám nói. Vì muốn duyên còn đẹp hoài. Vì tình ấm không là tình hòa. Mà ấm khi lòng còn chờ. Thầm ước mơ rồi ước mơ.

– Bài Mộng lành.

– Đúng. Điệu nhạc vui tươi nhưng chàng ôm mối tình câm lúc xuân về, ước mơ mộng lành về sau. Giống tui nè.

Bài hát nhac của Hoàng Trọng, lời Hồ Đình Phương.

– Vậy là thưởng 600 ngàn hén ? .

– Nhưng với điều kiện tui nói văn thơ nhạc họa bà phải nghe.Giờ nói chiện thời sự trong nước ngoài nước dễ bị xét duyệt bài, không cho đăng.

– Nói gì cũng không sao, miễn tui có tiền vô là được.

– Chắc tui đổi tên bà thành ” Thích có tiền”.

– Còn ông là” Thích đủ thứ”..

09.01 26 – Nguyen Thien Luong

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button