
Thành Huế mình bây chừ mưa không em?
Cố Quận dệt bởi hai mùa mưa nắng
Triền miên mưa trên con phố vắng lặng
Đọng rơi tóc sương. Mưa ướt vai gầy!
Mưa giăng mắc Lê Lợi những hàng cây
Hàng Long Não còn mùi thơm ngai ngái?
Anh vò lá non như hồi thơ dại
Hương tóc em… thoáng như… vội nồng nàn!
Vườn nhà mình còn chú dế lang thang?
Vọng gáy đêm đêm tiếng buồn rả rích
Trăng muộn xuống buốt sâu vào da thịt
Mười sáu trăng Vỹ Dạ thật nhiệm màu!
Để ánh trăng lờ lững những hàng cau
Vầng trăng nào Mặc Tử từng rao bán?
Níu màn sương… đêm nay trăng thật sáng
Gia Hội mơ màng mờ ảo trăng treo…
Nam Bằng, Nam Ai xao động mái chèo
“Lý Mười Thương” giọng hò thật man mát
Mặc khách say Ca Nương buông tiếng hát
Giấu nỗi buồn… kéo vội tấm màn nhung!
Huế và Mưa…
có một nỗi niềm chung
Mưa giăng giăng
dưới ánh đèn hiu hắt.



