Nỗi nhớ không tên

Có những nỗi nhớ
Đọng trong ly sầu
Ngày xưa còn đâu
Ngẩn ngơ chiều muộn..
Hàng tre nhớ gì
Mà cành buông rủ
Nhớ chăng ngày cũ
Thương lá bạc màu..
Đường xưa nhớ gì
Lá vàng phủ lối
Sim tím bên đồi
Khô cánh hoa rơi..
Còn ta nhớ gì
Cứ nhòe trong mắt
Nụ cười héo hắt
Giọt buồn không tên..
Em còn nhớ gì
Lao xao vườn mộng
Làn môi khẽ động
Rung nhịp con tim..
Nhớ một dòng sông
Chảy vào xóm nhỏ
Hàng tre cuốn gió
Buông làn tóc mây..
Bến xưa còn đây
Con thuyền đâu thấy
Buồn thương biết mấy
Bóng cũ nhạt nhòa..
Anh về ngang qua
Căn nhà ngày đó
Tìm trong lối nhỏ
Một chút dư âm…
Phạm Thanh Nhàn
Lời ban biên tập:
Bài thơ như một bản tình ca đượm buồn, đưa ta chìm vào không gian của những hoài niệm xa xăm, chạm đến sợi dây đồng cảm của những ai từng đánh mất một mảnh ký ức, để lại một dư vị buồn man mác nhưng cũng đầy chất thơ về một thời đã xa rất xa. Cảm ơn anh thi sĩ đã chia sẻ bài thơ tình thật hay nhé🌺♥️
Bến xưa lặng lẽ
Thuyền đã sang ngang
Căn nhà quạnh quẽ
Lá đổ chiều hoang.
Đường xưa còn đó
Bóng cũ đâu rồi
Anh và nỗi nhớ
Nhuộm tím sườn đồi.
( Tố Mai )



