Mưa khuya

* Thơ : Lê Văn Trước
* Lời bình: Ngọc Cẩm
Cuộn mình trong nôi nhớ
Tình một thời xa xưa
Em đứng bên cửa sổ
Ngoài trời, trời đang mưa
Anh gã, gã tình si
Yêu người không dám ngỏ
Mưa ngấm lạnh vào vai
Bóng đổ dài trên phố
Mười năm như con gió
Cuốn bay chiếc lá vàng
Cuốn bay đêm lang thang
Gã tình si ngang ngõ
Cửa xưa đâu còn mở
Hiu hắt ánh đèn xưa
Anh đứng bên hiên vắng
Nghe mưa khuya thở dài
Lvt 27/01/2026
* Lời bình của Ngọc Cẩm :
MƯA KHUYA là một bài thơ buồn theo cách rất lặng — không bi lụy, không kêu than, mà cứ để mưa nói hộ lòng người.
Bài thơ đẹp ở giọng kể giản dị nhưng cảm xúc rất rất sâu lắng .Hình ảnh “gã tình si” hiện lên không phải như một nhân vật bi kịch, mà như biểu tượng của những mối tình không dám gọi tên, yêu mà chỉ biết đứng lùi về phía sau. Mưa trong bài thơ còn là mưa của thời gian: mười năm trôi qua nhẹ như gió, cuốn đi lá vàng, cuốn cả những đêm lang thang — nhưng không cuốn nổi nỗi nhớ.
Những câu như “Cửa xưa đâu còn mở / Hiu hắt ánh đèn xưa” mang sức gợi rất mạnh. Không gian cũ đã đổi thay, người xưa không còn đó, chỉ còn một con người đứng lại với ký ức của mình. Mưa khuya vì thế không chỉ rơi ngoài hiên, mà rơi trong lòng — một thứ mưa lặng lẽ, kéo dài, khó dứt.
Bài thơ khép lại bằng “Nghe mưa khuya thở dài” — một cái kết rất khẽ, nhưng đủ để người đọc nghe thấy cả một đời chờ đợi không thành.
Dư âm của bài thơ không nằm ở câu chữ cầu kỳ, mà nằm ở sự day dứt rất người: có những yêu thương đi qua đời ta, không để lại gì ngoài một cơn mưa khuya… và một tiếng thở dài rất muộn.



