Thơ

Nắng tháng tám giữa đồng cỏ lau

Nắng tháng tám chạm miền lau trắng
Ru hồn em qua những giấc mơ dài
Gió khẽ hát bên triền sông yên ắng
Mang nhớ thương về phía cuối ban mai

Đồng cỏ lau nghiêng vai mềm trong gió
Tựa tình mình vừa chớm đã mong manh
Anh có nghe giữa mênh mang cỏ cũ
Tiếng tim em còn gọi mãi tên anh

Mây lững thững trôi ngang miền ký ức
Nắng vàng rơi lên sợi tóc dịu hiền
Em đứng lặng giữa mùa thu chạm ngõ
Gửi yêu thương theo cánh gió bình yên.

Nếu mai lỡ mình xa nhau vạn nẻo
Xin cỏ lau còn giữ hộ lời thề
Để tháng tám mỗi lần về trước ngõ
Em lại tìm anh giữa nắng say mê.

Bởi tình yêu như cành lau trước gió
Mỏng manh thôi mà bền bỉ tháng ngày
Dẫu năm tháng phủ bao màu sương khói
Vẫn dịu dàng như nắng tháng tám này.

Phuong Uyen

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button