Thơ

Nét yêu, hận không màu

Em, hương tình kỷ niệm
Nét yêu, hận không màu
Dưới hoàng hôn chầm chậm
Em đi đâu, về đâu

Chiều nghiêng trên lối cũ
Gió lạc giữa hàng cây
Những lời xưa, chưa kịp
Bâng khuâng đến hao gầy

Con đường xưa im lặng
Dấu chân, còn tìm nhau
Thời gian như ngưng lại
Trong phiến mắt phai mầu

Em mang theo mộng cũ
Hay bỏ lại sau lưng
Những yêu thương vụn vỡ
Giữa giông tố vô chừng

Tôi nghe trong hoài niệm
Một tiếng, lòng chênh chao
Một phút, tay ngần ngại
Mà ly biệt nghìn sau

Hoàng hôn, đừng vội khép
Đừng tím nhuộm trời mơ
Kẻo bóng em, tan biến
Trong khoảnh khắc mịt mờ

Hỡi nỗi niềm ấp ủ
Hỡi tháng năm phai tàn
Bởi lửa yêu chưa trọn
Ôi âm ỉ, miên man

Em ơi, miền xa ấy
Em vẫn nhớ, ngày xưa
Hay tôi, mùi dĩ vãng
Phảng phất trong chiều mưa ..

Miên Hanh; 28.3.2026.

Lời ban biên tập:

Mến gửi T.G Miên Hanh

Bài thơ mở ra một không gian hoàng hôn lắng đọng, nơi ký ức và cảm xúc hòa tan vào nhau đến mức “yêu” và “hận” cũng trở nên vô sắc. Nhịp thơ chậm, như dòng hồi tưởng không dứt, gợi nỗi chia ly không ồn ào mà âm ỉ, kéo dài trong tâm thức. Những hình ảnh quen thuộc như lối cũ, dấu chân, chiều nghiêng, không chỉ là cảnh mà là nơi cất giữ một mối tình chưa kịp tròn. Câu hỏi về “em đi đâu, về đâu” lặp lại như một ám ảnh. Đọc xong, người ta không thấy mất mát dữ dội, chỉ còn một nỗi buồn rất sâu, rất lâu, và rất người.

🍀 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button