Thơ
Nghẹn

Rừng trơ thịt đỏ
Núi bật tiếng kêu
Suối bị bức tử
Lũ dội đầu dân.
Kẻ ngồi bàn giấy
Một lệnh xả thôi
Cả thôn chìm xuống
Hỏi: có đau không?
Dân tay trắng mãi
Mưa xuống là run
Thiên tai ít tội
Nhân họa mới nhiều.
Nhìn quê tả tơi
Tôi nghẹn từng chữ
Lũ không vô cớ
– Lũ tại lòng người –
✍️ Lisa La



