Thơ

Ngỡ

Em đã đi thật rồi tôi vẫn ngỡ
Em vẫn còn đâu đó với mùa thu
Chiếc lá nhỏ cứ vàng lên nỗi nhớ
Giữa mênh mông trời đất, giữa mây mù .

Tôi ngơ ngác như rơi vào khoảng trống
Nát trên tay có phải mối tình đầu ?
Cũng có thể giữa hai bờ thực mộng
Em chỉ là ảo ảnh giữa đêm thâu .

Tôi không dám nghĩ mình vừa quỵ ngã
Tủi phiền thay, vó ngựa cuối trường đua !
Thưa: Tôi nghĩ tình vẫn còn đâu đó
Ở trong hồn và ở cả trong mơ !

Em cứ đi, em cứ quên, cứ thế
Ở nơi đâu dù chẳng luyến lưu gì
Như giây phút của thời gian lặng lẽ
Như những làn khói thuốc nhẹ bay đi .

Cho tôi nghĩ em như là chiếc bóng
Chiếc bóng em còn mãi lúc chiều tà
Cho tôi nghĩ tôi vừa mơ giấc mộng
Mộng dẫu tàn cũng đẹp một đêm qua.

Mộng đẹp ! có lẽ tôi còn mơ được
Em ra đi, tình mãi chẳng quay về
Cho tôi nghĩ em vẫn còn khao khát
Chút men nồng tôi ủ mỗi đêm khuya !

Nguyễn Xuân Tịnh

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button