Thơ

Nhớ ai

Nhớ lắm chiều phai lá vàng bay
Thu đi chầm chậm mãi muôn ngày
Gió thoảng đong đưa mùa mưa ướt
Nẻo về lạnh lẽo một mình ai

Thấp thoáng đường xưa sương mờ mịt
Chạm đến cõi lòng thêm lắt lay
Giờ đây nối tiếp mùa đông giá
Ai biết tình ai bao đắng cay

Giọt nước tràn ly ôi giọt nước
Lỡ rồi đành nuối tiếc sớm mai
Một khi qua mất nào tìm được
Giấc ngủ cô đơn mộng phơi bày

Nhớ ai… ai nhớ làm chi nữa
Đã xa… đã lấm bụi giăng đầy
Chốn cũ lối mòn im phăng phắc
Tiếc hoài dĩ vãng khuất nào hay!

✍️ Tuong Ngo
(Ảnh ST trên Facebook)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button