Thơ

Trả tình vào hư không

Chuan Pham

Gặp nhau rồi cũng ngoảnh mặt làm ngơ
Anh thường hỏi: “Là gì của nhau nhỉ?”
Em lắc đầu. Nở nụ cười ý nhị
Trời sang Đông… con gió cũng sang mùa!

Thu dời gót… để bao vàng lá úa
Chiếc lá nào rụng rơi trước hiên thưa?
Chút hoang liêu lòng nhớ mấy cho vừa?
Thoáng chênh chao khi mơ tình hoá đá!

Cúi thềm nắng loang nhặt từng chiếc lá
Nghe chút hư tình hoang hoải cô liêu!
Có lẽ xưa Thu nhớ Em thật nhiều?
Nên lạnh Đông lẩn khuất người xa xứ…

Từ thuở mây kia chạm người thứ lữ!
Trong lòng này chớm dậy khắc chia xa…
Nên dửng dưng với nỗi nhớ xa nhà!
Vàng Thu lá vương…
loang rụng
hoang thềm.

Những cơn mưa cho nỗi nhớ dài thêm:
Ngón tay thuôn… rưng rức bờ môi cong
Giang hồ bước nhưng sóng dậy trong lòng!
Tình vụn vỡ… hẹn mong ngày gặp lại.

Nỗi nhớ nhung nào? Một trời quan tái…
Thảng thốt buông tay cung trầm mặc tan
Vật vã gian nan một đời đá-vàng!
Dốc tình nào lần mò ta leo mãi?

(Ảnh sưu tầm trên mạng Facebook)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button