Thơ
Nhớ cha

Trời giông bão đôi bàn tay rám nắng
Giọt mồ hôi thấm mặn thuở cơ cầu
Tháng năm dài quen chịu cảnh bể dâu
Bao chướng ngại đương đầu cam vất vả
Người luôn nhắc trần gian là nghiệt ngã
Vững đôi chân đừng buông thả xô bồ
Khéo tay chèo dù sóng cả nhấp nhô
Niềm tin giữ xe thồ ta vẫn sống
Hãy thoả thích giữa ngàn khơi gió lộng
Trang sách xưa lời Đức khổng ghi lòng
Những đêm dài thao thức ngọn đèn chong
Niềm trăn trở nẫu lòng Cha đẫm lệ
Dù núi chặn sông ngăn nào đâu dễ
Biến khó khăn thành chân bệ kiên cường
Gánh nặng oằn vai đẫm bụi gió sương
Không gục ngã khôn lường trong nguy hiểm
Thái Sơn vọng càng nhớ cha ruột tím
Khắc vào lòng ngấn lịm giọt sầu rơi
Cầu ơn trên người cỡi Hạc mây trời
Miền Tiên cảnh bừng khơi màu ngọc bích
Lê Sinh Tài



