Thơ

Nhớ cơn mưa quê hương

Quê Ngoại… chỉ hai tiếng thôi mà đã đủ làm lòng mình chùng xuống. Ở đó có bến sông, có hàng tre, có những buổi trưa ướt vai áo vì mưa bất chợt. Có một cơn mưa đi theo tôi suốt cả đời, từ mái nhà cũ đến những đêm xa xứ. Và mỗi khi nghe mưa rơi, tôi lại thấy mình đang đứng bên dòng sông quê, rất gần.

Cơn mưa quê hương
rơi xuống tuổi thơ tôi
bằng tiếng tàu chuối, bẹ dừa
bằng mùi đất ướt
và ánh mặt trời vừa nhú sau vạt mưa tan.

Ngày ấy
tôi dầm mưa tắm sông
nghe sấm vọng dưới lòng nước đục
mo cau thành thuyền
trôi qua bờ bãi quê ngoại hiền lành.

Mưa chảy về sông
sông chảy qua làng ngoại
dòng nước lặng lẽ mang theo
tiếng cười, dấu chân, những buổi trưa đi học ướt vai áo nhỏ.

Tôi lớn lên
đi khỏi bến sông xưa
nhưng cơn mưa của quê ngoại
vẫn chảy ngược về tim
mỗi khi nghe một tiếng mưa rất khẽ
giữa đời nhiều gió.

Bây giờ
ở một nơi không còn hàng tre cũ
chỉ cần trời bỗng đổ mưa
tôi lại thấy
dòng sông quê ngoại
đang lặng lẽ
gọi mình về.

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button