
I
Năm thứ năm rồi, Mạ vắng xa
Con ngồi đất khách ngó trăng tà
Hương lòng thắp giữa sầu viễn xứ
Khói nhớ bay về chốn cố gia
Sông Hương lặng lẽ mưa vương mái
Gió Huế đưa hồn ngập lệ sa
Tóc đã hai màu, tim vẫn trẻ
Nghe tiếng Mạ hiền gọi thiết tha
II
Bữa Mạ mất, trời giăng mùa dịch
Phi trường im vắng, lệ tuôn rơi
Con lỗi hẹn cùng thân sóng vỗ
Ngó tang xa, nghẹn giữa khung trời
Một nén hương dâng ngàn dặm cách
Một lời vĩnh biệt, mấy ai vơi
Gọi “Mạ ơi” trong đêm se sắt
Tiếng chuông Thiên Mụ vọng rơi rơi
III
Rồi đến Ba đi, con mắc kẹt
Quốc tịch chưa xong, giấy trắng tay
Hai lần khăn trắng nơi xứ lạ
Hai ngôi mộ cũ vọng phương này
Giọt lệ đêm dài trôi mỏi mệt
Khói hương dâng ngược nỗi đắng cay
Nợ Ba nợ Mạ – ôi chừ nhớ
Nặng trĩu bên lòng chẳng dứt lay
IV
Giỗ Mạ năm nay bên đất Mỹ
Bày mâm đơn giản chén canh chay
Mít kho như thuở còn bên Mạ
Ngọn đèn chao nhẹ, giọt lệ thưa
Tin khói bay xa qua biển rộng
Lời kinh vọng nguyện giữa chiều mưa
Mạ ơi nếu có nghe con gọi
Xin giữ tình niềm nơi sớm trưa
V
Xứ người bao chuyện đời thay đổi
Đủ đầy chi cũng ngấm buồn cay
Không Mạ, nửa hồn con vắng lặng
Đầy trời thương nhớ vẫn nơi đây
Năm năm tóc bạc thêm từng sợi
Chỉ nỗi niềm xưa chẳng nhạt phai
Khói hương hướng vọng về quê cũ
Mạ ơi, con nhớ suốt đêm dài.
Lisa La



