
Lá đổ vàng ,ươm chiều tĩnh lặng
Chân trời nhuộm đỏ hồn thu lắng
Người nơi cuối bãi vạn thương sầu
Kẻ chốn đầu sông ngàn nỗi nặng
Những lúc mơ về nẻo nhạt sương
Đôi lần mộng thuở đường phai nắng
Làng xưa giọt nhớ vẫn đong đầy
Dặm liễu hoài vang tình khúc vẳng
Nghe xào xạc lá rừng khua vẳng
Giữa buổi tà dương vàng sợi nắng
Gợi cảnh xưa hoài nỗi nhớ thêm
Mơ chiều thuở ấy lòng vương nặng
Đường thu trở giấc mộng thơ đầy
Nẻo hạ quay tìm nghe chữ lắng
Suối đổ bên ngàn một cõi yên
Ru tình vỡ,bóng hoàng hôn lặng
Nguyễn Hữu Trí



