Thơ

Nì em giận lẫy, em nhè nhẹ

Nì em giận lẫy, em nhè nhẹ
Chớ có vùng vằng kẻo tội anh
Chớ có làm nư cho hả dạ
Làm ngơ háy nguýt, nỡ răng đành

Anh lỗi lầm chi, em giận hỉ
Đôi lời lỡ miệng tội chi mô
Thôi thì mây xám, mây qua hỉ
Rồi nắng về hong, ấm đôi bờ

Đừng để anh ngồi, chơ vơ rứa
Tách trà nguội ngắt dưới hiên mưa
Vành khuyên ủ rũ buồn khôn hót
Thiếu nụ cười em, em biết chưa

Nì cái quay lưng, đài các nớ
Làm như bộ tịch chẳng cần ai
Nì đôi mắt hỡi e ấp lạ
Mắt khiến tim anh, dậy sóng hoài

Nì giận thêm chút, nì thêm nhớ
Cho anh càng thấy nợ em nhiều
Mỗi lần sóng nổi – sóng yên ả
Mình lại bên nhau, hỉ – người yêu

Đời mấy khi mô, êm dịu hỉ
Vui buồn lẫn lộn mới nên câu
Ừ thì hờn dỗi, ừ men rượu
Hỡi giọt tình say, giọt chẳng sầu

Nếu còn chi nớ, trong lòng hỉ
Xin để anh mang cả gánh buồn
Mơi nắng ươm vàng, mơi rạng rỡ
Mình lại trong tay, dạo cuối đường

Nì em giận lẫy, kheo khéo hỉ
Chừ lòng anh, cứ nhớ rồi thương
Nì hỡi bão giông ơi, nì tội
Huế chiều ngơ ngẩn, tím khung trời ..

Miên Hanh; 13.9.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button