Thơ

Ninh Giang Khánh Hòa

NINH GIANG ruộng lúa nhiều vô kể
Những cánh đồng tràn ngập ước mơ
Lọn gió du hoang nghe mát ngọt
HÒN HÈO lặng lẽ nhã ra thơ

Mùi hương ruộng gặt thơm chi lạ
Vạt nắng về đây khảm sắc vàng
Khói rạ mùi rơm thơm khó nói
Duyên quê tạo dáng nét đoan trang

Tôi tìm bóng mẹ qua mùi rạ
Nước ruộng hương phèn ướp vị quê
Cõng nắng đời cha bao khó nhọc
Oằn vai nặng bước ở triền đê

Yêu sao mắc cở loài hoa nhỏ
Mãi nở bên đường điểm nét xinh
Gió đuổi nhau đùa vui ruộng gặt
Đưa hồn trở ngược tuổi thơ mình

Tĩnh lặng Hòn Hèo dưới nắng mai
Kỳ quan tạo hóa đẹp mê say
Tầng không lảng vảng mây vờn đá
Xõa tóc nằm nghiêng núi ngã dài

Gió thở điều hơi lướt bóng chiều
Đồng say ngã ngớn lúa liêu xiêu
Hình sin gợn sóng vui phơi phới
Nét đẹp như tranh thật đáng yêu

Hồn theo gót gió tràn mơ ước
Ấm ngọt tình quê thật chứa chan
Đắm quyện nồng hương mùa lúa chín
Mây hong sắc nắng núi mơ màng

HỒ DỆCH
SÁNG 18/4/2026

Lời ban biên tập:

Mến gửi tác giả Hồ Dệch

Cám ơn anh đã chia sẻ những tình cảm rất đẹp về đất & người Ninh Giang.

Bài thơ mở ra một không gian trù phú mà dịu dàng, nơi cánh đồng lúa không chỉ trải dài màu mỡ mà còn nâng đỡ những ước mơ lặng thầm của con người quê xứ. Trong dòng chảy ấy, cảnh và tình hòa quyện tự nhiên: hương rơm rạ, mùi lúa chín, làn gió “mát ngọt” không chỉ gợi tả mà còn đánh thức ký ức, khiến người đọc như được chạm, được ngửi, được sống lại một miền quê thân thuộc. Những liên tưởng tinh tế như “tìm bóng mẹ qua mùi rạ”, “cõng nắng đời cha” vừa thực vừa ẩn dụ, khắc họa sâu sắc bóng dáng cha mẹ tảo tần, làm nền cho tình quê thêm đằm thắm.

Thiên nhiên hiện lên có hồn qua những nét vẽ giàu sức gợi: gió “đuổi nhau”, đồng “say”, núi như “xõa tóc” … tất cả được nhân hóa mềm mại, khiến cảnh vật gần gũi như mang nhịp thở con người. Đặc biệt, hình ảnh “hình sin gợn sóng” đem đến một liên tưởng hiện đại mà vẫn hòa hợp, làm cánh đồng lúa trở nên vừa quen vừa mới. Giọng thơ vì thế chảy trôi êm ái, trữ tình mà sâu lắng, dẫn dắt người đọc đi qua từng lớp cảnh sắc, từng tầng cảm xúc, để rồi nhận ra vẻ đẹp quê hương không chỉ nằm ở hình hài mà còn ở chiều sâu ký ức.

Khép lại, bài thơ không chỉ dừng ở một bức tranh quê giàu sắc hương mà còn lặng lẽ neo giữ một miền ký ức sâu bền. Trong sự hòa quyện giữa hình ảnh và cảm xúc, giữa nét mộc mạc và những liên tưởng tinh tế, tác giả đã chưng cất được cái hồn của quê hương, giản dị mà thấm thía. Dư âm còn lại là một nỗi thương, một niềm nhớ dịu dàng, khiến người đọc như cũng muốn quay về, cúi xuống chạm vào đất, để nhận ra quê nhà luôn ở đó, ấm áp và không bao giờ rời xa.

Một lần nữa cám ơn anh và chú anh luôn an vui.

🍀 Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button