Nụ cười hai hạt gạo

Quy Nhơn chiều nay,cơn mưa tháng ba nặng hạt,cái se sắt của năm cũ còn vương vấn lại…
Ký ức ùa về,bắt đầu vào một ngày nắng đẹp năm ấy tại Trung tâm Hành chính công,nơi tôi gặp em.Một định mệnh dịu dàng,nhưng đầy nghiệt ngã.
Ngày đó,tôi là một thanh niên trẻ đầy nhiệt huyết,mới ra trường hăm hở với giấc mơ làm giàu…mở Đại lý bán hàng đầu tiên.
Bước chân vào trung tâm,tôi lúng túng giữa rừng giấy tờ và các thủ tục hành chính.
Bỗng,em xuất hiện…
Em ngồi sau tấm kính,chiếc áo sơ mi công sở phẳng phiu không làm mất đi sự mềm mại của một cô gái tuổi đôi mươi.Em hướng dẫn tôi,không chỉ bằng sự chuyên nghiệp,nhanh gọn nhẹ,mà bằng cả một sự thân thiện,nhiệt tình hiếm thấy.
Nhưng điều khiến tôi thực sự gục ngã không phải là sự giúp đỡ ấy.Mà là nụ cười của em, một nụ cười hiền,tỏa nắng,và đặc biệt là hai hạt gạo đính trên khóe miệng,duyên dáng đến lạ lùng.
Nụ cười ấy đã lôi cuốn tôi, hút hồn tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.Và trái tim tôi đã ngã gục,không còn ngoan ngoãn nữa.
Chúng tôi bắt đầu liên lạc.Ban đầu là những tin nhắn hỏi han công việc,dần dần là những cuộc điện thoại kéo dài đến tận khuya về đủ thứ chuyện trên đời.
Hai đứa,không đủ thân để gọi là người yêu, nhưng cũng không còn là người xa lạ.Một sự gắn kết vô hình,nhẹ nhàng mà chất ngất.
Một ngày không nhận được tin nhắn,không nghe thấy giọng nói của em,tôi cảm thấy thiếu thiếu, bồn chồn như cơm bữa thiếu nước mắm vậy.
Sự qua lại ấy đã đủ chín chắn để tôi tin rằng, chúng tôi đang xây dựng một tình bạn đẹp, thậm chí là một thứ gì đó hơn hơn thế nữa.
Thế nhưng…một ngày,
Mọi thứ sụp đổ.
Chỉ vì một chút hiểu lầm nhỏ nhặt,một câu nói không rõ ràng, một dòng tin nhắn bị dịch sai ý.
Em im lặng.Tôi nhắn tin,Em không trả lời. Tôi gọi điện,chỉ có tiếng đổ chuông dài trong vô vọng.Em cắt đứt mọi liên lạc,không cho tôi một lời giải thích,không một cơ hội để phân bua.Nỗi đau ấy,sự chưng hửng ấy,dằn vặt tôi suốt nhiều năm tháng.
Bảy năm trôi qua…
Quy Nhơn,chiều nay mua vẫn rơi.
Tôi đến Trung tâm,hồi hộp nhìn vào vị trí em ngồi,nhưng đã có người khác thay thế.
Tôi hỏi thăm mới biết em thôi việc và theo chồng.
Lòng tôi thắt lại,lạnh lẽo đau buốt.Một tình bạn còn đang dang dở…
Và NỤ CƯỜI HẠT GẠO ấy giờ chỉ còn là ký ức.
Hồng Hạnh
Lời ban biên tập:
Đọc xong thấy thương một mối tình chưa kịp gọi tên mà đã thành kỷ niệm. Nụ cười “hai hạt gạo” nghe vừa chân quê vừa duyên lạ, đủ để người ta nhớ suốt bảy năm dài. Chỉ tiếc, đôi khi đời không cần sóng to gió lớn, chỉ một hiểu lầm nhỏ cũng đủ làm lạc mất nhau. Thôi thì giữ lại chút ấm áp ấy trong lòng, như giữ vị mặn của nước mắm trong bữa cơm … giản dị mà khó quên, ha chị !
🍃 LL



