Thơ

Phía bên dốc mùa đông

Có hương tóc rơi phía ngày chưa cũ
Chỗ ngồi em, góc phố hẹn lần đầu
Tia nắng chải mượt mà hương con gái
Chỉ có nụ cười ẩn sau mắt…
thật sâu.

Lời cuối cùng
là hương vị cuối cho nhau
Có chút hạ nồng nàn chưa thao thiết
Có chơm chớm mùa thu ngày giả biệt
Không có xuân
chỉ có giọt đông tàn

Giọt cà phê rơi vội phía bâng khuâng
Ngõ nhà em mấy lần ta đứng ngó
Những giỏ hoa và hàng bông giấy đỏ
Ngún tim ta
khao khát cháy tận cùng

Thăm thẳm ngày
và thăm thẳm đêm
Hun hút mùa xa bên thềm trăng lạnh nhạt
Ta như hàng cây sau mùa đông
bão táp
Bên dốc đời trơ trụi lá
vàng khô..

✍️ Vọng thanh

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button