Sông vẫn chảy

* Thơ : Lê Văn Trước
* Lời bình :Ngọc Cẩm
Một ngày nào đó nghe lòng lắng lại
Nhẹ tênh như đò qua sông chiều Thu
Ta mơ lời ru của mẹ và tiếng võng kẻo kẹt trưa hè
Ta là trẻ thơ không vướng bận chuyện đời dâu bể
Rồi bất chợt hương lúa thơm ùa đến
Gió đồng xa thơm mát cả chân trời
Ta thấy lại bóng mình ngày bé xíu
Chạy chân trần qua những giấc mơ
Ta muốn giữ phút bình yên vụt thoáng
Giữ tiếng gà trưa, giữ cánh diều bay
Giữ màu tóc mẹ bạc như hoa cau rụng trắng
Giữ tuổi thơ trong vòng tay của mẹ cha
Nhưng năm tháng vẫn âm thầm trôi mãi
Như dòng suối chẳng ngoái lại bao giờ
Ta chợt hiểu : giữa trăm nghìn đổi thay
Vẫn còn mẹ – và tiếng ru – chẳng bao giờ mất nữa.
Chẳng bận lòng chuyện nhân gian sáng nắng chiều mưa
Đời phù vân nhưng dòng sông luôn chảy.
✍️ Lvt 08/12/2025
* Lời bình : Ngọc Cẩm
- “Sông Vẫn Chảy” là một khúc trầm dịu dàng của ký ức, nơi người thơ lặng lẽ quay về với miền tuổi thơ nguyên sơ nhất.
- Những hình ảnh rất đời — tiếng võng trưa hè, hương lúa chín, chân trần chạy qua giấc mơ — hiện lên không ồn ào mà thấm sâu, gợi một nỗi nhớ trong veo và đầy thương mến.
- Bài thơ không níu kéo thời gian, chỉ khẽ nâng niu những gì đã từng, để rồi bình thản chấp nhận dòng chảy của năm tháng. Giữa phù vân đời người, mẹ và tiếng ru hiện ra như điểm tựa vĩnh hằng, không mất đi mà chỉ lắng sâu hơn trong tâm khảm.
- Khép lại bài thơ, dòng sông vẫn chảy — và trong dòng chảy ấy, ký ức không trôi mất, mà hóa thành nguồn mát lành nuôi dưỡng tâm hồn suốt một đời người.



