Phượng

Năm lớp 10 cô ở đậu nhà của người chị họ. Ba má chị ở Bến tre nhưng cũng khá giả đã mua cho chị Phượng một căn nhà khá khang trang ở Mỹ tho đi học trường Lê Ngọc Hân cho gần.
Chị Phượng thuyết phục ba má cô ” Con Hai học Lê Ngọc Hân đi về nhà cũng hơn chục cây số. Ở Mỹ tho với con cho có chị có em. Còn thời gian học thêm Toán Lý. Bài vở từ năm lớp 11 nhiều lắm. Thi đậu Tú tài 1 mới lên được lớp 12 ”
Ba má cô nghe cũng có lý. Thế là từ năm lớp 10 cô về ở chung với chị, cuối tuần mới về nhà .
Chị Phượng lớn hơn cô 1 tuổi học lớp 12 và rất đẹp.Chị có nước da trắng hồng của người con gái xứ dừa, môi hồng hồng như thoa lớp son mỏng. Mái tóc như dòng suối đen chảy dài trên lưng xuống tới eo.Tánh tình vui vẻ, hoạt bát của người con gái biết mình đẹp.Cô thì nhút nhát, it nói, mái tóc dài luôn rũ xuống vì hay cúi đầu. Cô chỉ biết mình không đẹp, không giàu có như chị Phượng.Có chỗ ăn ở học tập là mừng rồi. Cô vừa là em họ , vừa là quản gia,vừa là osin nấu ăn giặt giũ cho chị. Cũng là lẽ công bằng.
Chị Phượng có nhiều bạn, trai có,gái có. Và những lúc như vậy cô lo phục vụ trà bánh.Chị Phượng cũng hay kêu cô ra ngồi chung cho vui.Nhưng cô luôn từ chối ..
Hôm nay là sinh nhật chị Phượng .Chị tổ chức đông vui hơn với lý do là năm cuối trung học, chia tay thời áo trắng. Tới màn văn nghệ, anh Lân học bên Nguyễn Đình Chiểu lên tiếng :
– Chúc cho Phượng và các bạn thi đậu kỳ thi Tú Tài 2 sắp tới .Tôi tặng Phượng bài hát Nỗi buồn hoa Phượng .
Anh vừa đàn vừa hát với giọng trầm buồn ..
” Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn….Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng. Biết ai còn nhớ đến ân tình không ? .”
Có tiếng cười khúc khích :
– Phượng nào vậy Lân ? Hồng Phượng hay Thanh Phượng ?
Chị Hồng Phượng vừa cười vừa ghẹo chọc :
– Ai vậy Lân? Có người théc méc. Mà chắc hỏng phải tui rồi.
Kết thúc bài hát ,Lân không trả lời mà đứng lên :
– Tôi xin phép về trước ..
Chị Phượng gọi to:
-Hai ơi ! Ra mở cửa cho anh Lân về.
Cô tiển anh Lân ra cổng. Anh dắt chiếc xe đạp ra nói nhỏ :
-Cảm ơn. Em hãy nhắc nhỡ chị Phượng lo học hành thi cử. Phượng ham vui quá..Anh thi đậu rớt gì cũng vào lính. Đó là mộng hải hồ của anh.
Cô lí nhí :
– Dạ. Anh hát hay mà buồn quá. Chúc anh vạn sự như ý..
****
Kỳ thi Tú tài 2, chị Phượng rớt cả 2 lần. Ba má chị bán nhà và kéo chị về quê lấy chồng. Cô thi đậu vào Sư phạm dạy xa xứ Mỹ. Hôm nay cô ra công viên ngồi cho mát. Mùa hè tháng năm oi bức. Tiếng ve râm ran trên những cành phượng đỏ. Bất giác cô nhớ đến chị Phượng và anh Lân cùng bài hát NBHP. Có lẽ anh thầm yêu chị nhưng không dám.nói. Sau nầy bài hát Phượng hồng là bài hát rất được tuổi học trò yêu thích. Cô vui miệng hát nhỏ ” Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng..Em chở mùa hè của tôi đi đâu?. Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám. Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.”
Một cánh phượng chao nghiêng rơi xuống đất. Cô cúi xuống nhặt lấy cùng một lúc với một bàn tay rắn rỏi. Cả hai ngước lên và cùng lên tiếng ” Ủa anh Lân” “Hát hay quá nha cô giáo”
Mùa hè .Mùa phượng. Mùa tái ngộ.
14.01.26 – Nguyen Thien Luong
Lời của ban biên tập:
Cái kết dễ thương quá chị.
Câu chuyện này đúng là chuyện ba người và một bài hát.
Phượng là mùa hè rực rỡ của tuổi học trò: đẹp, nhiều tiếng cười, nhiều ánh nhìn. Nhưng như hoa phượng, Phượng chỉ đỏ hết mình trong một mùa, rồi lặng lẽ rẽ sang một đời khác khi mùa thi khép lại.
Lân là nốt trầm của ký ức ấy. Anh yêu mà không nói, gửi lòng mình vào Nỗi buồn hoa phượng. Bài hát không dành để tỏ tình, mà như một lời tiễn biệt tuổi trẻ, cho chính anh và cho người con gái anh không dám gọi tên.
Cô là người đứng ngoài vòng rực rỡ đó. Nhút nhát, lặng im, cô đi qua mùa phượng với vai trò chứng kiến. Cô không giữ ai, chỉ giữ một bài hát, để năm tháng sau vẫn còn biết nhớ.
Rồi thời gian đi hết một vòng. Giữa mùa phượng khác, khi cô đã là giáo viên và Lân đã đi qua những ngả rẽ riêng, họ gặp lại nhau. Không quá khứ níu kéo, không tương lai hẹn ước — chỉ một câu nhận ra nhau, nhẹ như cánh phượng rơi.
Và lúc ấy, bài hát năm xưa không còn buồn nữa. Nó chỉ ở lại như một nhân duyên vừa đủ, để hai người biết rằng: đã từng có một mùa hè như thế, và cả hai đều còn nguyên vẹn trong ký ức của nhau.
Lisa La



