Thơ

Phút hoài niệm tình phai

Hỡi bao năm sỏi đá nằm câm nín
Đã nắng mưa chia mấy vạt chia phôi
Màu rêu biếc che đi nghìn vết cứa
Ta vô tình hay thời gian lặng trôi

Em chưa ẩn ở trong mùa xưa ấy
Chẳng nằm yên trong ngọn gió quen tên
Em đã hóa thành sợi buồn dĩ vãng
Vương trên ngày trên tháng giữa vòng đêm

Con đường xưa chung bước giờ nghiêng ngã
Đổ bóng gầy xuống ký ức gầy hơn
Những chiều muộn môi mềm chưa dám ngỏ
Hơi thở người giờ hóa bóng dỗi hờn

Ta mải mê ta lao mình phía trước
Đuổi hào quang đuổi ảo ảnh cuồng điên
Để rơi mất một vòng tay bất hối
Vẫn âm thầm chờ đợi phút đoàn viên

Giữa năm tháng hao gầy chân lữ thứ
Ngoảnh đầu nhìn: ôi buốt giá thịt xương
Người ở lại giữa một tòa cô độc
Ta tìm chi những vết lạ hoang đường

Mưa tự thế đâu cần giông bão gọi
Cũng đã làm đẫm nát mắt môi người
Như tình yêu ngấm vào lòng đất lạnh
Chẳng cần thương chẳng giận tự tình rơi

Giờ sỏi đá cũng thấm bài học nhớ
Hóa rêu nâu như một dấu đỉnh sầu
Ta và em hai chứng nhân tàn phế
Đem nỗi buồn khâu vá những vết đau

Em phép lạ mở ra vùng xưng tội
Ta quỳ nghe hơi thở cũ quay về
Mắt người thắp hai ngọn đèn hiu hắt
Soi rọi lòng ta một thuở cuồng mê

Tạ ơn nhé hỡi mưa ngàn chớp biển
Đã chia đều cho sỏi đá màu rêu
Ta gom nhặt những tro tàn quá khứ
Xin lỗi người hỡi đời hỡi tình yêu ..

Miên Hanh; 21.7.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button