Thơ

Rằng ta, gã dại khờ

“Hỡi cái lời thách thức
Ta lẩm cẩm cùng thơ
Mượn vai gã khờ dại
Mượn cái nỗi ngu ngơ”

==================

RẰNG TA, GÃ DẠI KHỜ ..

Hỡi ánh xuân kiều diễm
Trên cánh mi lung linh
Liệu ta mơ không nhỉ
Sao nhịp tim đứng hình

Em vừa ngang rất khẽ
Ta dõi nhìn theo sau
Ngại ngần không dám gọi
Những điều mơ nhiệm màu

Hỡi ánh nhìn không hẹn
Mà chạm đến tim ta
Như mưa rơi một phía
Ướt nhầm bên hiên xa

Cũng quen rồi lặng lẽ
Giữa bến đợi không người
Lời yêu chưa nói kịp
Đã quay về đơn côi

Em cười cùng ai khác
Em tập ta vui tươi
Tập giấu vào ngực áo
Giấu thầm những chơi vơi

Dẫu tim này loạn nhịp
Tựa bão tố phong ba
Vẫn nụ cười câm nín
Và âm thầm xót xa

Có khi nào em nghĩ
Rằng ta, gã dại khờ
Ta mỉm cười, có lẽ
Yêu quá nên ngu ngơ

Hỡi xuân trên mi ấy
Hỡi nụ tình đơn phương
Đâu cần em đáp lại
Chỉ cần em, an thường ..

Miên Hanh; 21.2.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button