Giêng hai

Đi qua vùng gió lộng
giêng hai trời chưa xanh
triền cát dài lối mộng
giọt phùn rơi mong manh
Gió hôn cành lộc biếc
mưa về từ nẻo xa
hồn ta chừng thanh khiết
ngồi nhìn mưa bay qua
Hình như là gió hát
lời chồi non tinh khôi
giữa đất trời bát ngát
chợt nghe mùa sinh sôi
Ngày giêng hai quạnh vắng
sóng vỗ buồn mặt sông
thả vần thơ mây trắng
ru nửa đời bão giông
Lĩnh Hồ Quang
Lời ban biên tập:
Mến gửi anh Lĩnh Hồ Quang
“Giêng hai” như đưa tôi về với một khoảng thiền mở giữa trời đất. Từng câu chữ như bước chân đi trên cát ướt – nhẹ, chậm, không để lại tiếng động lớn. Giêng hai chưa xanh, nghĩa là còn dở dang; nhưng chính cái “chưa” ấy làm nên vẻ đẹp của chờ đợi.
Gió trong bài không chỉ là gió. Gió hôn lộc biếc, gió hát lời chồi non. Phải chăng đó là chuyển động rất khẽ của sự sống khi vừa kịp thức. Mưa bay qua, và con người cũng “ngồi nhìn mưa bay qua”. Không nắm bắt, không giữ lại. Chỉ chứng kiến. Ở đó có một tâm thế buông, rất trong.
Tôi đặc biệt dừng lại ở câu “ru nửa đời bão giông”. Nửa đời, quả là không ít. Và bão giông, cũng không hề nhẹ. Nhưng lại được ru bằng mây trắng. Nghĩa là sóng đã lặng phần nào trong tâm tưởng. Bài thơ không nói đến an nhiên, nhưng an nhiên tự hiện.
“Giêng hai” vì thế trở thành một khoảnh khắc tỉnh thức: giữa quạnh vắng vẫn nghe mùa sinh sôi; giữa buồn mặt sông vẫn thấy trời đất bát ngát. Và lòng người, khi thôi tìm kiếm, bỗng đủ đầy.
Trân quý mạch cảm xúc này 🙏🏻
Lisa La



