Rừng khóc
Ta – kẻ vẫn nằm trên những triền đồi xưa,
nơi sương sớm chưa tan, nơi gió vẫn về từ phía biển,
đã từng che chở cho Huế qua bao mùa mưa dầm,
qua những tháng giêng nước bạc, qua tiếng bìm bịp kêu sông vắng.
Ngày ấy, mỗi khi trời đổ nước, ta dang cánh tay xanh hứng lấy.
Mỗi giọt mưa rơi xuống lá ta, thấm dần vào lòng đất,
trở thành mạch nguồn nuôi suối, giữ cho con sông khỏi hung hãn,
giữ cho những mái nhà dưới kia yên giấc trong tiếng gà sớm.
Nhưng rồi, từng nhát cưa đã cắt ngang hơi thở ta.
Người ta đến – không mang lòng thù hận, chỉ mang khát vọng làm giàu.
Những cây bạn ta ngã xuống trong tiếng rừng khóc,
những cánh rừng đầu nguồn thưa dần, loang lổ như tấm áo rách.
Ta biết, khi ta mất đi, mưa sẽ không còn nơi nương náu,
nước sẽ lao xuống như một đàn thú bị xua đuổi.
Và rồi điều đó đã đến.
Những cơn mưa bão mùa này, đâu chỉ là thiên tai –
đó là lời đáp của đất trời, là tiếng vọng từ chính vết thương ta.
Khi thân ta đổ xuống, đất trượt, đá lăn,
nước không còn chỗ giữ, bèn tràn vào những mái phố,
ngập cả ký ức của Huế,
ngập cả những con đường từng thơm mùi nhang sớm và mưa chiều.
Người gọi đó là lũ.
Còn ta – ta gọi đó là nước mắt rừng.
Nhưng ta không giận.
Rừng không biết giận, chỉ biết đau.
Ta vẫn tin, trong lòng người còn mầm thiện,
vẫn có những bàn tay lặng lẽ gieo hạt,
vẫn có những đứa trẻ nhìn về núi mà mơ trồng lại màu xanh.
Một ngày nào đó, khi ai đó bước giữa mùa lũ mà nghe tiếng rì rào,
hãy biết – đó là ta đang thì thầm:
“Đừng chỉ dựng lại nhà.
Hãy dựng lại rừng.”
✍️ Lisa La
📸 Rừng phòng hộ ven biển ở TP Huế bị chặt hạ hơn 2,5 ha (theo Vnexpress 11/7/2025)



