Thơ
Trăng vỡ

Không con chim nào còn buồn trong nắng
Bởi sáng mai nào phiền muộn qua đi
Bởi riêng anh muôn đời thì xa vắng
Ngồi trong chiều nghe nắng đọng quanh mi.
Anh chợt thấy “nhớ ” về trong cõi lặng
Tiếng cầu kinh vang động giữa thinh không
Ai than khóc trắng cả vầng tang trắng
Tiễn biệt trăng thả vào cõi mênh mông
Trăng cao vót, vầng trăng cao vời vợi
Trải thảm vàng tình tự với sông đêm
Sông giật mình ngây ngất chao sóng gợn
ôm trọn trăng vào vòng tay nhẹ êm
Ôi đẹp quá!. Trăng cao trăng huyền ảo
Nhẩn nha lạc vào cõi thế trầm luân
Anh quỳ xuống vớt trăng xin uống cạn
Trăng chối từ vỡ vụn dưới sông đêm .
✍️ Lvt 08/10/2022



