Nhạc
Sài Gòn một chiều mưa
SÀI GÒN MỘT CHIỀU MƯA
( thơ Vọng Thanh – nhạc Tố Mai )
Sài Gòn đó một chiều em qua
Hàng me xanh xanh đến diệu kỳ
Trang kí ức tròn xoe xòe bóng mát
Đường em về nghiêng nghiêng lối đi…
Và chiều nay đọc bài thơ em
Trong thơ em có một góc phố buồn
Ly cà phê nhạt nhòa tan trong đá
Cơn mưa về rượt đuổi phía hoàng hôn.
Dường như có một điều gì rất lạ?
Lòng băn khoăn, từ buổi ngả ba đường
Đêm sương rớt đèn vàng khuya héo hắt
Anh ngập hồn khói thuốc cũng thê lương.
Sài Gòn đó trái tim anh đó
Nơi em qua còn lại cánh Chuông Vàng
Có cánh nhớ, sót lại chiều rất lạ
Mỏng manh mùa thẽ thọt tiếng ve vang.
Sài Gòn đó một chiều em đi
Sài Gòn anh nắng – mưa… đời vẫn vậy
Có bao giờ chợt nhói lòng em thấy
Sài Gòn anh là mái ấm một căn nhà…



