Thơ

Sài gòn xưa và nay

Sài Gòn trong trái tim tôi không chỉ là một thành phố, mà là một miền ký ức thanh xuân. Chúng tôi cùng học và lớn lên ở Huế nhưng lại giã từ Huế “đem chuông đi đánh xứ người” – vào Sài Gòn lập nghiệp.

So với những người cư ngụ tại Sài Gòn trước 1975 thì lứa chúng tôi trẻ hơn những 20 năm! Dù vậy, trong ký ức của chúng tôi vẫn có khái niệm “xưa & nay” tồn tại bởi quá nhiều đổi thay của thời gian và nhịp sống nếu so sánh thời 1996 đến bây giờ 2026.

Mến gửi những người con của Sài Gòn trên trang nhà Sắc Màu Việt một chút gì để nhớ …

Có một Sài Gòn ở rất xa
Xa trong ký ức, gần trong ta
Sáng nghe me rụng Duy Tân cũ
Gió lay hàng dầu bóng ai qua.

Sài Gòn ngày ấy sống chậm thôi
Hẻm nhỏ, cà phê giọt xuống đời
Tự Do chiều xuống chuông ngân khẽ
Xe lướt không cần giục ai ơi!

Rạp Rex đêm sáng phim trắng đen
Eden lên chữ gió nghiêng đèn
Xích lô chậm bánh vòng Lê Lợi
Người với người nhìn thấy rất quen.

Bến Bạch Đằng gió sông thổi mát
Mái ngói Chợ Lớn khép trời xưa
Sài Gòn khi ấy còn thở khẽ
Nên bước chân người chẳng vội đưa.

Rồi Sài Gòn lớn tự hồi nào
Nhà cao che khuất cả trời sao
Đường quen chật lại vì đông quá
Bước người chen chúc mệt biết bao.

Sài Gòn bữa nay xe nối xe
Kẹt từ sáng sớm đến trưa về
Đường gần hóa mỏi như xa lắc
Chờ nhau giữa phố thấy não nề

Không trách Sài Gòn vì đổi thay
Đất lành thì phải nặng đôi vai
Chỉ thương những điều xưa rất khẽ
Mất dần trong nhịp sống hằng ngày

Sài Gòn còn đó, có hề đâu
Chỉ đổi tên đường, đổi nhịp mau
Ai còn giữ được mùi me cũ
Người ấy còn nguyên một Sài Gòn

Mai mốt có về đứng lại đây
Giữa dòng xe cuộn ánh đèn quay
Xin đừng hỏi Sài Gòn còn mất
Chỉ hỏi lòng mình có còn đây!

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button