Nhạc

Khai xuân tâm nở

Xuân đến rất khẽ. Không báo hiệu, không vội vàng. Chỉ khi lòng người dịu lại, một điều gì đó tự mở ra – như hoa nở mà không cần đợi nắng.

Bài thơ này đi theo khoảnh khắc ấy, nơi Xuân không được gọi tên, nhưng vẫn hiện diện.

Bận lòng chi chuyện mất cùng còn
Ngày đi ngày lại vẫn vuông tròn
Duyên đời lặng lẽ theo trần ảnh
Vô thường neo giữ một tơ son.

Đêm trước hiên nhà mai hé nụ
Sáng lên trước ngõ gió hương lan
Bốn mùa âm thầm xoay tạo hóa
Nước chảy vô ngôn vẫn dịu an.

Một niệm buông rồi trần tự nhẹ
Nửa lòng lắng xuống mộng tiêu tan
Hoa khai chẳng đợi thời xuân gọi
Ý lặng không tranh đã thanh nhàn.

Khi đã an nhiên cùng trời đất
Càn khôn mở rộng đến vô ngàn
Xuân không ngoài cảnh hay trong mắt
Khai tự tâm này, nở miên man.

Lặng và Viết by Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button