Thơ

Thiền môn

Thiền môn, phấp phới tăng bào
Tôi nhìn tượng Phật, thì thào nam mô
Tâm chẳng tịnh, tình hư vô
Nghiệp duyên còn nặng, nhấp nhô tướng hình

Gió lay vọng tiếng chày kình (*)
Bản lai (**) mê muội, vô minh kiếp nào
Thân tứ đại (***) ắt hư hao
Mênh mang quá khứ, chênh chao bóng thiền

Chấp tay Em lạy cửa thiền
Nhìn hàng tượng Phật ngồi yên trên bàn
Gót sen vẽ nét đài trang
Tôi nhìn vạt nắng mơ màng áng thơ

Cõi đời là thật hay mơ
Đất trời một thoáng hoang sơ bềnh bồng
Trăm năm một giấc mơ hồng
Một dòng hư huyễn (****) trống không bốn bề

(*) chày kình : Vồ đánh chuông ở nhà chùa.
Thoảng bên tai một tiếng chày kình (thơ của Chu Ma.Trinh)
(**) Bản lai: là từ Hán Nôm có nghĩa là xưa nay, vốn dĩ, hay bản chất ban đầu.
(***) Thân tứ đại: là khái niệm Phật giáo chỉ thân thể con người do 4 yếu tố lớn hòa hợp: Đất (rắn), Nước (lỏng), Gió (chuyển động), Lửa (nhiệt độ).
(****) hư huyễn: là khái niệm triết học Phật giáo, chỉ vạn vật không có thực thể bền vững, tạm bợ, như ảo ảnh, mộng ảo, không phải là sự thật trường tồn.

TTS ( Tô công Đáng)
March 31, 2026

Lời ban biên tập:

VỌNG THIỀN

Chuông sớm ngân xa quyện khói sương
Cửa thiền lặng gió ngát vô thường
Tâm chưa dứt vọng còn vương bụi
Ý muốn lìa mê lại vấn vương

Một tiếng chày kình tan mộng ảnh
Nửa đời duyên nghiệp nặng phong sương
Quay đầu chợt thấy trăng vô tướng
Hư huyễn rơi đầy một nẻo sương.

🙏🏻 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button