Tùy bút

Thiền văn khi lòng chạm vào “An nhiên”

Có những lúc không phải ta đọc một bài thơ, mà chính bài thơ đang lặng lẽ đọc lại ta, giúp ta nhìn sâu vào mình. “An Nhiên” không mở lời, không giảng giải, chỉ khẽ chạm, và ngay lập tức trong lòng ta mở ra một khoảng sáng nhỏ, giống như khe nắng len qua tán rừng âm u.

Chạm câu “đi qua viễn mộng trường đồ”, tự nhiên một khoảng lặng hình thành. Không phải vì câu thơ khó, mà vì nó giống hệt một đoạn đường ta từng bước qua… dài, mơ hồ, và nửa như có, nửa như không. Ta nhận ra đã có lúc mình cũng đi trong mịt mùng như thế, chỉ khác ở chỗ tác giả gọi tên được điều mà ta chỉ cảm được mơ hồ.

Bài thơ ngắt nhịp lục bát đầy chủ ý:

những dòng 6–8 vẫn còn đó, nhưng được chia thành nhiều mảnh nhỏ, nhiều khoảng trống. Đó không đơn thuần là sự phá cách, mà là một khoảng ngắt để … thở, để người đọc tự chậm lại.

Lục bát vốn mềm và liền, nhưng khi ngắt dòng, nó trở thành một nhịp “thiền”, không còn chạy theo vần điệu, mà theo hơi thở của nội tâm.

Khoảng ngắt giữa “Chân mòn / Đèn khuya trăng hỏi mất còn” khiến ta giật mình: một bên là sự mỏi mệt của kiếp người, một bên là câu hỏi vô thanh của trời đất. Nếu viết liền, ta sẽ chỉ đọc đơn thuần nhưng khi tách ra, ta lại nghe được cả nhịp bước.

Từ đó, bài thơ mở ra nhiều lớp: lớp bụi đời, lớp tịch mịch, lớp lòng biết ơn, lớp hoang sơ và lớp bình yên. “An Nhiên” không cố triết lý, nhưng mỗi câu lại như một chiếc đèn nhỏ đặt ven đường cho người lữ hành đang chòng chành giữa sáng – tối.

Và rồi câu cuối hiện ra:

“Qua sông

Lưu thủy lặng lờ

Hào quang ấm sáng

Con đò an nhiên.”

Đây là điểm đạt đến “an nhiên” của toàn bài, vừa là kết, vừa là mở.

… Con sông là đời
… Lưu thủy lặng lờ là tâm
… Hào quang là phần sáng trong mỗi người
… Và con đò an nhiên… là chính mình, khi đã đi qua đủ những mịt mờ để hiểu rằng:
… không có bến nào cần vội
… không có dòng nào phải níu
… chỉ cần buông nhẹ nhịp chèo,
lòng sẽ tự sáng.

“An Nhiên”, vì thế, không phải là thơ để đọc, mà là thơ để dừng lại.

Và trong cái dừng đó, ta bỗng nhận ra mình đã đi được một đoạn đường rất dài trong im lặng.

🙏🏻 Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button