Thơ tôi

Thơ tôi không ngọc không ngà
Không như gấm vóc lụa là cao sang
Thơ tôi không phải bậc thang
Để tìm danh vọng mơ màng cao xa
Thơ tôi là chút hương hoa
Cho đời thêm đẹp chan hòa yêu thương
Thơ tôi như gã qua đường
Thuê căn gác trọ náu nương tháng ngày
Thơ tôi không rượu mà say
Say tình say nghĩa đọa đày con tim
Thơ tôi như nốt nhạc chìm
Trôi vào quên lãng nằm im bên đời
Ý thơ cứ mãi chơi vơi
Nàng thơ vì thế cũng rời xa tôi!
Thơ tôi…
dòng nước đục trôi…
Chỉ mong một chút
đất bồi…
… cho cây!!!
Hồ Thanh Sơn.
Lời ban biên tập:
Dạ cám ơn tác giả đã chia sẻ lời tự bạch chân thành về thân phận thi ca. Anh chọn cách đứng ngoài hào nhoáng để giữ lấy sự mộc mạc và thật. Điệp “Thơ tôi…” lặp lại như một lời khẳng định bản ngã, vừa khiêm nhường vừa bền bỉ.
Hình ảnh giản dị như gác trọ, nốt nhạc chìm, dòng nước đục … tạo cảm giác lặng lẽ, có chút buồn nhưng không bi lụy.
Tôi tìm được sự đồng cảm ở chỗ thơ không phải để tìm danh vọng mà là nơi trú ngụ của tình và nghĩa.
Đoạn kết “chỉ mong một chút đất bồi” như một ước nguyện nhỏ nhoi mà sâu sắc, giữ lại niềm tin âm thầm.
Cám ơn tác giả.
🍀 LL



