Tháng ba còn lại

Tháng ba còn ở lại
Giữa không gian một thoáng vô thường
Ta đi qua con phố
Nghe lòng mình khói sương
Từng con đường quen lối
Giờ lặng im không bước chân về
Chiều buông màu rất vội
Hoàng hôn rơi lê thê
Ta tìm em trong gió
Gió vô tình cuốn mãi bay xa
Câu thơ chưa hoài cổ
Mà người đã nhạt nhòa
Ta tìm em trong mộng
Mộng mong manh vỡ giữa canh dài
Đêm trăng buồn lạc lõng
Nghe tim mình phôi phai
Xuân qua như chiếc bóng
Hoa rơi đầy một khoảng sân xưa
Chạm vào niềm hy vọng
Chỉ còn lại âm thừa
Ta gọi tên kỷ niệm
Mà thời gian chẳng thể quay đầu
Nỗi đau đành dấu diếm
Khắc sâu tận mai sau
Tháng ba thôi hò hẹn
Chỉ còn ta với bóng u sầu
Đường về cong lưỡi kiếm
Ta sao biết nông sâu
Nếu mai còn định mệnh
Giữa nhân gian hay cõi mơ hồ
Xin nhìn nhau một niệm
Cười cho dậy men thơ
Ta thôi không tìm nữa
Hiện thực giờ đã rẽ đôi bờ
Chỉ còn lại đốm lửa
Và năm tháng hư vô
Xĩnh Vạn Na, 28/03/2026
Lời ban biên tập:
Mến gửi anh Dũng Tôn Thọ Dương
Bài thơ “tháng ba còn lại” anh viết trên nền 5 chữ là chính, thỉnh thoảng xen câu 7 chữ để đổi nhịp nên đọc có độ ngân và không bị đều quá.
Em thích cách anh lặp “Ta…” và “Ta tìm em…”, nó như một sợi dây dẫn xuyên suốt, vừa giữ mạch bài vừa làm rõ cảm giác đi tìm rồi dần buông. Hình ảnh được dùng như “khói sương”, “hoàng hôn”, “đốm lửa”, “hư vô” tạo được không khí mờ, buồn mà không nặng, khá hợp với tinh thần vô thường. “Tháng ba” ở đây cũng hay, như một khoảng thời gian gói lại tâm trạng. Ngôn từ giản dị, không cầu kỳ nhưng vẫn gợi. Đọc xong thấy nỗi buồn lan chậm, không dồn dập, và đọng lại ở đoạn cuối là một sự chấp nhận nhẹ, vẫn còn chút ấm của ký ức và thi ca.
Chúc anh luôn vui, khỏe.
🍀 LL



