Thơ
Thời gian

Sớm mai nằm khóc trên nôi
Chiều nay đã thấy da mồi tóc sương
Trăm năm
một giấc miên trường
Ngàn năm
khoảnh khắc mộng thường sat na
Vầng trăng
treo
giữa giang hà
Giấc mơ hồ điệp tỉnh ra…thằng Người…?
d u y p h ạ m
Lời ban biên tập:
Em xin phép tiếp đoạn … “thằng người” đang rất hay …
… “thằng Người
lầm lũi qua đời
Vai mang nhân thế
một thời gió sương
Được – mất
như khói ven đường
Hơn – thua
rốt cuộc cũng dường hư không
Quay đầu
bóng xế chiều buông
Nghe trong tĩnh lặng
một cơn vô thường
Ngỡ như
vừa hết đoạn trường
Thì ra
một kiếp vẫn vương bụi trần!”
🍃 LL



