Ký ức tuổi học trò

Tháng tư là tháng của mùa hạ về…tháng của yêu thương….đong đầy nỗi nhớ..
Tôi trở lại ngôi trường xưa vào một buổi chiều hôm ấy, gió chiều thoáng qua thật nhẹ nhàng…làm tôi cảm thấy như mình được sống lại thời học sinh tươi đẹp khi được về lại trường xưa yêu dấu.
Khung cảnh trường xưa có phần thay đổi, vài cây phượng vĩ đã bị đốn mất chỉ còn sót lại một ít cây xòe bóng mát ôm trọn cả sân trường. Nhìn dãy hành lang nơi dẫn lối đi lên lầu hai của lớp tôi cũng khác xưa..Tôi ngơ ngác đứng lặng im, ký ức xưa chợt ùa về.. nơi đây đã in dấu biết bao là kỷ niệm của tuổi học trò, một thời áo trắng ngây thơ và trong sáng..
Nhớ những lúc rủ nhau cùng khắc tên lưu niệm trên những cây phượng vĩ trước sân trường.. Nhớ những giờ lên lớp phá phách nghịch ngợm, cột tà áo dài dính lại với nhau khi được Thầy cô xướng tên đi lên bảng thì hỡi ôi…tà áo đứa này dính đứa kia càng kéo càng siết thì làm sao đi lên bảng đây..
Thế là cuối cùng cũng đọc tên những đứa chơi trò rắn mắc này, may mắn là tui không có tham gia trò chơi này ( vì đứa nào cũng biết tánh tui hết nên không có rủ rê)
Bạn Dung tánh trầm lặng lắm, ai chơi gì nói gì bạn chỉ biết cười vui thôi chứ không có tham gia. Bạn ấy chỉ thích làm thơ , viết văn và nhật ký thôi hèn gì bạn Nhật Hoàng ở lớp bên thích bạn ấy vì có chung sở thích đó..
Tôi còn nhớ như in cứ mỗi độ hè sang là tôi luôn chuẩn bị cho mình một quyển lưu bút thật dày được bao lại kỹ càng và trang trí thật đẹp..Trang đầu tiên là phần mở đầu của tôi.. Chào các bạn thân thương lớp 12D2. Để lưu lại chút gì để nhớ xin các bạn hãy ghi vào đây những dòng chữ lưu niệm để mai này khi chúng ta tạm biệt nhau dưới mái trường này vẫn còn lại chút gì để nhớ để thương..
Thế là quyển lưu bút được chuyền tay nhau từng bạn một. Ôi! Nét chữ thân mến ngày nào vẫn còn mãi trong tôi, có bạn đi nhặt những cánh phượng ép vào trang lưu bút, có bạn thì dán vào đó một tấm ảnh chụp chung lớp với nhau… lại có bạn gởi cho nhau những tấm thiệp với lời chúc thân thương thay lời tạm biệt..
Thời gian trôi nhanh quá.. giờ đã hơn nửa cuộc đời rồi, bạn bè giờ không biết lưu lạc phương nào, chỉ mong mọi người đều được an yên và hạnh phúc..
Tôi ngập ngừng bước ra khỏi ngôi trường năm xưa mà lòng cảm thấy bâng khuâng khôn xiết, một chút lưu luyến không muốn rời xa. Hoàng hôn đã buông xuống, một mình tôi vẫn lang thang đếm bước.. đường phố đông người qua lại nhưng không ai có thể hiểu được rằng trong góc khuất của một tâm hồn mang đầy ký ức vẫn còn có một điều gì đó làm cho mình nuối tiếc mãi khôn nguôi…
DUNGLUCY
Lời ban biên tập:
Đọc tùy bút của chị Dung Trần Dung, chắc ai cũng tìm thấy mình trong câu chuyện dễ thương này. Ai ai trong chúng ta cũng mang theo mình một tuổi học trò để nhớ. Có thể không giống nhau, nhưng đều là một miền trong trẻo đã đi qua không trở lại. Những hàng phượng, trang lưu bút, tiếng cười năm cũ… rồi cũng thành ký ức. Chỉ khi ngoảnh lại, lại càng thấy thương vô cùng.
💜 cám ơn chị
LL



